truyen ma anh huyen co

Phim Anh Hùng Mã Vĩnh Trinh 1997 vietsub thuyết minh Nội dung của phim Trong phim, Mã Vĩnh Trinh (Kim Thành Vũ) và Mã Đại Tường (Nguyên Hoa) từ vùng quê nghèo khổ của Sơn Đông cùng nhau rời đến Thượng Hải để kiếm sống. Tại đây, họ gặp được một người có thế lực […] Chương 12.2: Chỉ bán nghệ, không bán thân. Cảnh Bác Hiên khinh bỉ trong lòng "Ồ" một tiếng, hờ hững mấp máy môi: "Nếu cô Lương đã có nơi thuộc về vậy thì tôi cũng không muốn hỏi nhiều nữa." Nói xong anh đứng lên: "Chúng ta nên đi qua bên kia, cô Lương." Đối phó với >> Xuống bảng liệt kê truyện các tác giả khác Ma ảnh huyền cơ là một trong những tác phẩm của Độc Cô Hồng. Thông thường mây trắng vào đêm trung thu bốc lên cao khỏi vách đá Hắc Nham lơ lững giữa trời, lộ rõ toàn bộ một khoảng đen sừng sững dưới ánh trăng mờ ảo. Chương 13: ANH CÓ THANH MAI TRÚC MÃ. Trên thực tế, đối với một màn vừa rồi, cô cũng không quá sửng sốt. Giống như, chuyện như vậy, phát sinh chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Chỉ là sau cùng, cô vẫn đẩy anh ra, mang theo một chút không thoải mái khó hiểu. Mà anh cũng không miễn @Nguyễn Thị Minh Anh cho mình xin tên Anh Thư Nguyễn 2022/06/23 20:35 @Nguyễn Thị Minh Anh ák z shao huhuhuhuhu Trả lời. Huyen Pham Thanh 2022/06/20 08:32 qManga - Đọc Truyện Online Miễn Phí | Truyện Hay. Truyện Mới. Website luôn cập nhập những bộ truyện mới nhất thuộc các thể loại Site De Rencontre Meurthe Et Moselle Gratuit. Kiếm hiệp Nguồn 46,314 Hoàn Thành 170000 20/05/2013 Đánh giá từ 3 lượt Bạn đang đọc truyện Ma ảnh huyền cơ của tác giả Độc Cô Hồng trên website đọc truyện online. Thông thường mây trắng vào đêm trung thu bốc lên cao khỏi vách đá Hắc Nham lơ lững giữa trời, lộ rõ toàn bộ một khoảng đen sừng sững dưới ánh trăng mờ ảo. Chẳng biết do đâu từ giờ Tuất trở đi bắt đầu nổi lên chi chít những chữ lờ mờ, rất khó đọc bởi vì các chữ này khi tối khi sáng nhấp nháy theo ánh trăng nửa có nửa không. Đám mây trắng lơ lững có hiện tượng ngược lại là hằn rõ những chữ màu xam xám, đáng lẽ đọc được rất thoải mái, song tiếc rằng đám mây cứ quay đảo hoài khiến nét này mất một tí, nét kia cong quẹo biến thành chữ khác hẳn thực huyền bí vô cùng. Nàng đứng lặng người nhìn khuôn mặt bê bết máu tươi, cộng với những chỗ lồi lõm của da thịt thật ghê người, nghẹn ngào nấc lên - Ngươi... ngươi định bỏ ta thật sao. Bao nhiêu năm nay ta sống cô độc mới một lần gặp được hạnh phúc thì ngươi đã vội đi rồi...Những tiếng sau chìm lẫn với tiếng nấc chẳng còn ai nghe rõ nhưng chỉ nội bấy nhiêu cũng đủ diễn ta tình cảm của nàng với Bạch Thiếu Hồng. Một thiếu nữ hoa nhường nguyệt thẹn than khóc cho một Quái Thư Sinh diện mạo xấu xí là cảnh trái ngược và vô cùng kỳ lạ. Vì vậy quần hào kinh ngạc vô cùng, toàn bộ mấy trăm người mà không hề có tí tiếng động nào phá vỡ cảnh tượng Gia Cát Thuần Ngọc Giao thong thả tiến lại an ủi ái nữ - Quyên nhi, ta đã biết ngay từ đầu ngươi nặng lòng với hắn nhưng nếu hắn còn sống thì sẽ gây ra nhiều hậu quả tai hại đó. Quên đi là tốt mạo Thuần Vân Quyên đang từ đau khổ thoáng hiện nét kinh ngạc bởi vì Tái Gia Cát nổi tiếng là nhân vật chỉ chuyên tâm ghi chép, chẳng bao giờ phê bình sự kiện của giang hồ. Hôm nay lão nói câu này có vẻ ghét hận Bạch Thiếu Hồng vô cùng và lần đầu tiên, Thuần Vân Quyên sửng sốt la lên - Gia gia, chẳng phải là chàng luôn luôn quan tâm trừ diệt ác ma, thanh lọc giang hồ sao gia gia lại cho là hậu hoạn?Thuần Ngọc Giao cười khẩy một cái - Thiện ác lẫn lộn, chính ta khó phân lấy cái gì gọi là ác ma hay nghĩa hiệp. Lẽ trời đã sắp đặt như thế thì có cưỡng lại cũng không được nhiên lúc đó ngón tay Bạch Thiếu Hồng hơi nhúc nhích rồi tới đôi mắt từ từ mở lên đồng thời với tiếng gọi nho nhỏ - Tỷ tỷ, đừng lo lắng, tại hạ không chết được ra lúc hứng chịu một chưởng của Đông Môn Song, thời gian quá gấp rút không sao kịp theo tâm ý vận chuyển chân khí đối phương xuống huyệt Thúc Cốt ở dưới gan bàn chân. Chỉ có một phần thoát ra tạo lực đẩy cực kỳ hùng hậu, vì thế thân hình chàng mới bay xa hơn hai trượng là vậy. Tất cả quần hào đều tưởng đó là lực đánh của Đông Môn Song hùng hậu kinh khủng là một điều lầm lẫn rất lớn. Một phần chân khí chưa thoát kịp chấn động kinh mạch khiến chàng thổ huyết là lẽ tất nhiên nhưng làm gì đủ sức giết chết được chàng Thiếu Hồng lại khôn khéo không dùng chân khí Càn Khôn Huyền Cơ chống chỏi lại, vì sẽ gây chấn động trầm trọng hơn, chàng để mặc thân thể bay đi, tập trung hết tâm trí tiếp tục vận chuyển chân khí đối phương theo phép Thổ Nhập thoát ra ngoài bằng hết. Do đó tất cả mọi ngươi đều cho rằng chàng đã chết rồi là Vân Quyên mừng quá rú lên một tiếng, vọt người tới nâng đầu Bạch Thiếu Hồng dậy, rối rít hỏi dồn - Ngươi chưa chết thật ư? Còn có thể rời khỏi nơi đây được không?Bạch Thiếu Hồng tuy vẫn bị nội thương nhưng nhờ đã dùng Hồi Nhan tiên pháp biến hóa da mặt nên chẳng lộ ra vẻ xanh tái. Chàng trầm trọng chống tay gượng đứng dậy cười nhạt một cái - Tỷ tỷ cứ yên tâm, trận này tại hạ đã thua Đông Môn cô nương cũng không được tính vào kết quả hẹn ước bởi vì tại hạ thách chiến với Bách Ảnh Tiên Tử chứ không thách chiến với Đông Môn cô nãy đến giờ sắc mặt Bách Ảnh Tiên Tử biến đổi hoài, không thể biết trong lòng bà ta nghĩ gì. Hiện tại nghe chàng nói thì cười khẩy, lớn tiếng đáp lại - Giỏi lắm, ngươi liệu có đủ sức để nhận một chưởng của ta không?Bạch Thiếu Hồng nổi hùng khí lên, ngửa mặt cười dài - Thắng bại chưa chắc nhưng nếu Tiên Tử muốn thì tại hạ vẫn sẵn sàng đáp nhận vài ba chưởng cũng Vân Quyên rất tinh tế nhận ra chàng cố gắng giữ thể diện, thực sự khó mà đỡ nổi một chưởng của Bách Ảnh Tiên Tử. Vì vậy lớn tiếng xen vào luôn - Theo ý tiểu nữ thì Tiên Tử bất tất phải nóng nảy. Nếu thua, tiền bối e mặt không để đâu cho hết, còn thắng cũng chẳng vinh dự gì. Có khi người ta còn bình luận tiền bối ỷ khỏe hiếp đáp người bị thương nữa đó. Vả lại vừa rồi tiểu nữ nghe tiền bối nhận lời giao đấu với Cung bang chủ rồi thì phải. Nếu để sức kết liễu việc đó thì hay lúc vội vã, lời lẽ của nàng không được êm tai nhưng lý luận rất sắc Ảnh Tiên Tử ngấm ngầm tức tối song đành phải nín nhịn, chầm chậm đứng lên nói to - Được rồi, trước mặt quần hào ta tuyên bố Hạ Âm Quái Thư Sinh bại trận về tay Thượng Dương động. Bấy giờ đến cuộc đấu thứ hai giữa ta và lão ra bị gọi bại tướng là một điều rất xỉ nhục trong giang hồ, nhưng Bạch Thiếu Hồng đội lốt Hạ Âm Quái Thư Sinh đã tính toán sẵn trong lòng. Cái tên này chỉ xuất hiện một lần là khai tử ngay, do đó chàng không hề hổ thẹn tiến lên xua tay ngăn cản - Trước khi Tiên Tử giao đấu, tại hạ xin hỏi một lời. Hiện tại Tả Hữu Đại Lão Tiên không hiện diện là vì lý do gì?Chiếc khăn che mặt của Bách Ảnh Tiên Tử hơi rung động, bà ta cười gằn một cái - Việc đó ta không cần phải cho ngươi biết. Ngày mồng hai tháng sáu tới Thượng Dương động sẽ mở Đại Điển tấn phong chủ nhân mới. Ngươi muốn gặp Tả Hữu Đại Lão Tiên thì cứ đợi đến ngày đó tin này khiến quần hào một phen chấn động, Hồng Lô Bình Đài lại một lần náo loạn cả Cung Tào Nghiệp nhận ra chẳng phải Bách Ảnh Tiên Tử thiết lập Đại Điển suông, ngày đó chắc chắn còn âm mưu gì rất bí mật để tranh cường với võ lâm giang hồ. Trước mắt trong phạm vi Nhạc Dương, Hắc Chu bang sẽ là cái gai trước mắt. Lão ta đứng dậy cười một hồi rất quái dị, âm thanh có lẫn chân khí nên vang vọng điếc cả tai mọi người. Dứt tràng cười, Hồng Lô Bình Đài lập tức im lặng như Ảnh Tiên Tử xoay đầu hỏi gằn - Lão điên ngươi cười cái gì mà lắm thế?Cung Tào Nghiệp lạnh lùng đáp lại - Ta e rằng chẳng cần chờ đợi đến tháng sáu làm gì, tiện hôm nay ngươi tấn phong tân chủ nhân mới kịp Ảnh Tiên Tử trầm giọng quát to - Càng lúc ngươi càng điên nặng, nói năng như vậy là có ý gì?Cung Tào Nghiệp nhăn mặt cười quái dị - Ngươi không hiểu hảo tâm của ta ư? Hôm nay ngươi chết rồi thì chẳng đợi chờ Thượng Dương động bắt buộc phải có ngay Tân chủ nhân liền Ảnh Tiên Tử hiểu ra ý châm chọc của Cung Tào Nghiệp thì tức giận đến độ mắt muốn đổ hào lúc đó Tứ đại Hộ pháp đồng thanh cười rũ rượi để tán thưởng Bang chủ, càng khiến cho cơn giận bốc cao Ảnh Tiên Tử gầm lên như sấm - Để xem Thượng Dương động cần người hay Hắc Chu bang cần Bang chủ mới nói chưa dứt thân ảnh của bà ta đã biến thành hàng trăm cái bóng mờ ảo quanh người Cung Tào Nghiệp, đồng thời với chưởng lực xô Bang chủ này không sợ hãi chút nào, cười gằn một cái - Hay lắm, Chu Cáp Hắc Thần này sợ gì biết Bách Ảnh Tiên Tử chủ yếu sử dụng thân pháp ảo diệu làm mờ mắt người khác trước khi tấn công nên tay trái xuất chưởng đón đỡ. Còn tay phải cầm quạt sắt thi triển một chiêu rất đẹp mắt gọi là “Vạn Hoa Sinh Sắc”. Chiếc quạt biến thành hàng ngàn cái bóng, tất cả đều uy hiếp thân ảnh của Bách Ảnh Tiên Tử không cần biết ảnh nào thực ảnh nào nghe “bùng” một tiếng dữ dội, song phương lập tức cách ly. Bách Ảnh Tiên Tử hơi thở dồn dập hơn lúc thường, chứng tỏ chân khí đã bị đảo lộn chút ít, còn Cung Tào Nghiệp có vẻ ung dung hơn, thực ra cánh tay cầm quạt chấn động tê tái suýt nữa đã buông ra rồi. Chỉ cần một chiêu hai bên đã biết thực lực nhau như thế nào nên trong vài giây phút cứ ngẩn người nhìn nhau kinh đó Bạch Thiếu Hồng đang ngấm ngầm vận khí chữa thương, nhưng nhãn lực vẫn tinh tường. Chàng phát hiện ra Bách Ảnh Tiên Tử dùng chiêu “Phong Thiên Vạn Điểm” giống như Đông Môn Song lúc nãy nhưng thâm hậu hơn một tầng. Đáng lẽ nó thừa sức đánh bại Cung Tào Nghiệp nhưng đến giữa chừng đột nhiên hơi ngừng lại một tích tắc, do đó giảm đi nửa phần công hiệu. Chàng lẩm bẩm trong miệng - “May thực, ác ma đều học qua Ma Vân Quỷ Tự thiếu sót gián đoạn rất nhiều, nếu không giang hồ còn đại loạn gấp mấy lần nữa”.Thuần Vân Quyên thấy chàng căng thẳng suy nghĩ và lẩm bẩm hoài liền cất tiếng ôn nhu khuyên giải - Ngươi quan tâm đến bọn ác ma cấu xé nhau làm gì, hãy theo ta xuống núi dưỡng thương đi. Để lâu càng thêm hại lúc hiểm nguy, Bạch Thiếu Hồng thấy rõ sự yêu thương của Thuần Vân Quyên nên cảm động nắm lấy tay nàng trả lời nho nhỏ - Tỷ tỷ đừng lo lắng, tại hạ cần phải xem xét võ công của hai đại ma đầu này một Ngọc Giao đứng gần đó chợt “hừ” một cái, chẳng rõ tức giận cái Vân Quyên tuy là giai nhân tuyệt sắc nhưng đời sống rất cô độc, chưa bao giờ được hưởng cảm giác thần tiên của nam nữ đụng chạm nên đầu óc ngây ngất bàng hoàng, chẳng để ý gì đến thái độ của Thuần Ngọc run run hỏi khẽ như tiếng gió thổi - Ngươi không chê ta lớn tuổi ư?Bạch Thiếu Hồng không cầm được ái ngại, cúi xuống nhìn sâu vào mắt nàng - Con người sống với nhau cốt ở tâm hồm, mà tâm hồn đâu kể lớn nhỏ, tỷ tỷ nhắc đến tuổi tác làm Vân Quyên đỏ bừng cả mặt mũi vì vui sướng lẫn hổ thẹn - Từ nay ngươi không được gọi ta là tỷ tỷ nữa, người khác nghe được sẽ cười cho thúi mũi Thiếu Hồng cười nhẹ một cái - Vậy xưng hô bằng Đại muội muội và Tiểu ca ca được không?Hai danh xưng thật khó mà nhịn được cười, vì vậy cả hai chợt nhìn nhau cười mắn không có ai thấy hoặc chú ý bởi vì tiếng cười chìm lẫn trong âm thanh “ầm” dữ dội. Bạch Thiếu Hồng vội vã quay lại quan sát nhưng vẫn nắm tay Thuần Vân Quyên không ra Bách Ảnh Tiên Tử đã dùng chiêu thức tối hung dữ là “Thanh Âm Dục Sát” tấn công, Cung Tào Nghiệp cũng không vừa, tận lực phát xuất Chu Cáp thần công vào thiêu “Lôi Tòng Diện Khởi” ra chống đỡ. Hai luồng chân khí kỳ diệu này chạm nhau mới phát sinh tiếng nổ dữ dội như vậy. Cả hai đều chấn động kinh mạch bước lùi liên tiếp hoài. Tuy là thế trận vẫn cân bằng nhưng để ý thì thấy vết chân của Bách Ảnh Tiên Tử lún sâu hơn Cung Tào Nghiệp chút ít. Bà ta chuyên về thân pháp khinh linh mà phải để lại vết chân như thế chứng tỏ Chu Cáp thần công về mặt hùng hậu hơn hẳn một Thiếu Hồng chợt than dài - Sai lầm thực, phải chi Bách Ảnh Tiên Tử dùng luôn tay trái phát xuất chiêu “Thanh Dương Cuồng Khả” thì đã đánh tan xác họ Cung Vân Quyên vội hỏi luôn - Thì ra Tiểu ca ca đã biết rõ võ công của Bách Ảnh Tiên Tử nên mới dám thách đấu. Tại sao phải dùng hai chiêu cùng lúc mới có hiệu lực?Thấy giai nhân rất mẫn tiệp về võ học, Bạch Thiếu Hồng thích thú dẫn giải nho nhỏ - Hai chiêu “Thanh Dương Cuồng Khả” và “Thanh Âm Dục Sát” vốn là một chiêu mà hai thức. Mỗi thức có thế mạnh thế yếu khác nhau, một Âm một Dương do đó phải sử dụng cùng lúc mới phát xung tuyệt đối và bổ sung cho nhau trở thành xoáy đảo kỳ diệu chàng chỉ nói vắn tắt nhưng Thuần Vân Quyên hiểu liền, gật gù đỡ lời - Âm thì cực, Dương thì hồi tạo ra chân khí liên miên bất tuyệt. Nửa Âm chống đỡ hóa giải, nửa Dương thừa thế công kích thật là lợi Thiếu Hồng thầm khen ngợi, trong lòng tự nghĩ - “Nếu giai nhân thực lòng trăm năm với ta, chỉ cần truyền thụ Càn Khôn Huyền Cơ vài tháng, là nàng sẽ trở thành cao thủ hạng nhất võ lâm liền.” Ý nghĩ này dẫn đến cảnh tượng hai người sóng vai đi khắp giang hồ, tiêu dao khoái lạc làm cho chàng tự nhiên đỏ mặt, tâm thần lâng lâng vì vui ra trước khi luyện hai chiêu này, Bạch Thiếu Hồng hoàn toàn không nhận ra sự diệu dụng của nó. Hiện tại đứng bên ngoài lề quan sát nên thấy rất rõ nguyên lý của nó ra sao. Chàng phê bình Bách Ảnh Tiên Tử mà thật ra đang rút một bài học đầy kinh nghiệm về thực tế giao đấu. Không phải lăn mình vào nguy hiểm mà vẫn có cơ hội học hỏi thì còn gì bằng, vì vậy Bạch Thiếu Hồng trả lời xong lập tức xoay qua quan sát tiếp đâu chuyện trò tuy nhỏ nhưng Thuần Ngọc Giao đứng gần vẫn nghe thấy, ghé sát tai chàng hỏi nhỏ - Có phải thực, thiếu hiệp đã biết rõ ràng võ công trong Ma Vân Quỷ Tự không?Dĩ nhiên chàng không thể chối từ nhất là đó lại là phụ thân của giai nhân tình ý với mình, chàng chưa muốn tiết lộ nên chỉ gật đầu một cái mà Ngọc Giao không bỏ lỡ cơ hội, hỏi thêm một câu - Thiếu hiệp có cơ duyên học Ma Vân Quỷ Tự ở đâu vậy?Thuần Ngọc Giao dùng liên tiếp hai tiếng thiếu hiệp khiến chàng rất hổ thẹn, tuy vậy vẫn mang máng thấy nó có vẻ giả tạo thế nào bèn trả lời lãng đi - Việc này rất dài dòng, sau này có dịp tại hạ sẽ trình bày với tiền bối khi đó Bách Ảnh Tiên Tử và Cung bang chủ đã lao vào nhau giao đấu rất dữ dội. Liên tiếp hàng chục âm thanh “ầm” “bùng” phát ra làm chao đảo cả Hồng Lô Bình đây không có đá vụn tạo thành cảnh phi sa tẩu thạch nhưng bụi cát theo cuồng phong xoáy đảo mù mịt cả một phạm vi lớn. Dư lực liên tục tỏa ra bốn xung quanh khiến những người đứng gần không sao chịu nổi phải tới tấp lùi ra phần họ không ham muốn đứng gần để khỏi tai bay vạ gió, một phần trời đất mù mịt, âm thanh xé tai thì có gì mà thưởng cả Bạch Thiếu Hồng có nhãn lực tinh tường vẫn không thể nhận ra từng chiêu từng thức của hai người. Tuy nhiên chỉ cần đôi chút đó, chàng đã nhận thức được võ công của Bách Ảnh Tiên Tử thiếu sót rất lớn, chưa phải là đối thủ của Bạch Thiếu Hồng hạ sát bà ta thì không có gì khó khăn, có điều phải tìm ra hai bí ẩn nơi bà ta mới là điều quan trọng hơn. Đó là Bách Ảnh Tiên Tử là mẫu thân của Đông Môn Song hay không, tại sao bà ta nỡ xuống tay giết chết phu quân vô cớ?Ngoài ra còn tình trạng điên loạn kỳ lạ của Đông Môn Song và sự biến mất của Tả Hữu Đại Lão Tiên, chân chính cừu nhân cũng cần phải khám phá được khi tận hào đa số là hiếu kỳ đến dự khán, thấy cuộc đấu khốc liệt đều nín thở theo dõi, vì vậy Hồng Lô Bình Đài im lặng như tờ. Âm thanh “bùng” “ầm” vì vậy càng vang vọng ghê gớm không nhìn thấy rõ, ai ai cũng nhận ra một điều, nếu Bách Ảnh Tiên Tử không có thân pháp ảo diệu tất đã đại bại với Chu Cáp thần công vô cùng hung hãn của Cung Tào Nghiệp rồi. Hình như Thuần Ngọc Giao cũng có ý nghĩ đó, buột miệng thở dài - Hóa ra lời đồn đãi phần lớn là ngoa truyền, Ma Vân Quỷ Tự thật sự chẳng cao siêu bao tình Bạch Thiếu Hồng rơi vào cái bẫy khích tướng, chàng lắc đầu trả lời khe khẽ - Tiền bối lầm rồi, đã gọi bốn chữ Càn Khôn Huyền Cơ thì võ công này thâm ảo vô tưởng. Bách Ảnh Tiên Tử chỉ mới tiếp thụ được cái vỏ bên ngoài mà Ngọc Giao nhân cơ hội khích bác tiếp, miệng cười khẩy một cái - Chẳng phải lão phu không tin thiếu hiệp, song hãy xem kia, chiêu “Xuân Phong Hướng Thủ” coi thì dữ dội, thật ra chả làm gì được Cung Tào Nghiệp khi đó hiện trường lại vang lên một tiếng “ầm” như sấm nổ rồi thân hình Bách Ảnh Tiên Tử loạng choạng lui ngược ra khỏi đám bụi mù. Thần sắc bà ta xơ xác điêu tàn chẳng còn chút gì tiên phong đạo cốt cả, điều này chứng tỏ càng về sau Bách Ảnh Tiên Tử càng thua kém chân lực đối phương. Dĩ nhiên một phần do Cung Tào Nghiệp là nam nhân, khí tiên thiên hùng hậu hơn nữ nhân, một phần do võ công Ma Vân Quỷ Tự hời hợt đúng như lời Thuần Ngọc Giao vừa Thiếu Hồng tức quá gân cổ lên giải thích - Không phải chiêu “Xuân Phong Hướng Thủ” yếu kém thế đâu, sở dĩ nó không phát huy hết tiềm lực là vì không chịu sử dụng chiêu “Khứ Lộ Trọng Phi” trước Ngọc Giao hấp tấp hỏi mau - Tại sao phải dùng chiêu “Khứ Lộ Trọng Phi” Thiếu Hồng nhất thời không thể giải thích được dài dòng, ngần ngừ trả lời - Tại vì bài Xuân Tứ...Thì ra trong bài thơ, chữ Khứ đứng trước chữ Xuân, nó lại có tên “Khứ Lộ Trọng Phi” là có nghĩa rất lớn. Không xử chiêu này để thu hết chân khí còn rơi rớt lác đác trong kinh mạch về Đan Điền tuyệt đối không thể phát huy thành chiêu “Phong Xuân Hướng Thu” nhiên chàng im miệng kịp thời, bởi vì bao nhiêu yếu quyết của bài thơ này đều khiến bao người khác có thể hiểu rõ Ma Vân Quỷ Tự, trong lòng Bạch Thiếu Hồng hình như có tiếng nói vô hình vang lên “đừng bao giờ lỗ mãng tiết lộ yếu quyết căn bản này” vì vậy chàng mới bỏ dỡ câu nói nửa Ngọc Giao nôn nóng hỏi tiếp mấy câu - Bài thơ Xuân Tứ nào, của Lý Bạch hay Giả Chi. Nó có liên quan gì tới võ công của Bách Ảnh Tiên Tử?Bấy giờ Bạch Thiếu Hồng mới giật mình lo lắng. Hóa ra danh tiếng Tái Gia Cát không phải tầm thường, chỉ hai chữ Xuân Tứ ông ta đã nhớ ra được hai bài thơ, một của Giả Chi, một của Lý Bạch danh sĩ. Học thuật đã ghê gớm như vậy chỉ sợ chàng hở môi thêm vài câu nữa ông ta sẽ khám phá ra tất Bạch Thiếu Hồng không trả lời, Thuần Ngọc Giao sầm mặt tức giận; âm thanh “hừ hừ” lẫn với tiếng hỏi - Có lẽ ngươi không coi lão phu là người đáng tin cậy phải không?Thuần Vân Quyên xen vào khẩn khoản - Lão gia ngoài ngoại hiệu Tái Gia Cát còn được thiên hạ gọi là Cẩm Tâm Tú Sĩ, Tiểu ca ca có tiết lộ cũng không sao mắt hồ thu của nàng hơi máy động hàm ý đừng làm phật lòng Thuần Ngọc Giao. Bạch Thiếu Hồng tuy nhận ra nhưng trong lòng vẫn phân vân khôn tả, ấn tượng chán ghét ngày hôm nào ở Động Đình sơn lại nổi lên rõ mồn mắn lúc đó Bách Ảnh Tiên Tử sau khi lùi ra, thân thể đột nhiên uể oải rung động hoài. Cung Tào Nghiệp không bỏ lở cơ hội diệt trừ một đại địch, cười rất âm trầm rồi song chưởng lập tức đưa lên, chắc chắn trong chớp mắt nữa sẽ tấn công hạ độc thủ trí mạng với Bách Ảnh Tiên Thiếu Hồng vội vàng la lớn để đánh lạc hướng, khỏi phải trả lời - Bách Ảnh Tiên Tử nguy mất Ngọc Giao liếc mắt một cái, thấy quả nhiên đúng với lời báo nguy của chàng, liền phản ứng rất lạ lùng. Lão “hừ” trong miệng rồi cấp tốc đề khí vọt người ra ngoài, miệng quát lớn - Không nên vọng đó Cung Tào Nghiệp đã xuất chưởng nửa chừng, muốn thu về cũng chẳng kịp, vả lại lão ác ma đời nào vì một lời nói mà dừng tay. Lão vờ “ối chà” một cái, hai cánh tay giả co lại, nhưng thực sự ngấm ngầm thúc đẩy chân khí mạnh hơn một chút, quyết giết cho bằng được Bách Ảnh Tiên thể quần hào lập tức náo loạn hẳn lên, những kẻ hơi nhát gan thi nhau gào rú than thở cho cảnh máu rơi thịt nát sắp xảy ra. Dù có Tái Gia Cát đứng gần cũng không thể nào có công lực ngăn chặn nổi song chưởng hùng hậu của Cung Tào ngờ đâu Thuần Ngọc Giao lạng người một cái, cánh tay co duỗi phát xuất một chưởng chênh chếch rất đẹp mắt. Ngoài sự đẹp mắt, nó còn ảo diệu vô cùng, chân khí vừa kéo vừa đẩy, không trực tiếp đón đỡ, mà một nửa hóa giải một nửa đẩy chéo chưởng phong của Cung Tào Nghiệp xuống đất. Chỉ nghe một tiếng “bộp” trầm khô, trước mặt Bách Ảnh Tiên Tử không đầy hai thước đã tung lên một đám bụi đá cứng rắn của Hồng Lô Bình Đài lộ hẳn một vết lõm khiến đá vụn bay ra tứ hướng như mưa rào thì đủ biết Bách Ảnh Tiên Tử vừa thoát chết trong gang Thiếu Hồng chợt la lên nho nhỏ - Bạch Cước Tà Huy, có thể vậy được sao?Ánh mắt chàng liếc Thuần Vân Quyên rất kỳ lạ khiến giai nhân cứ mở to mắt nhìn lại, sửng sốt vô cùng. Chàng bèn hỏi nhỏ luôn - Đại muội muội, gia gia có lần nào được chiêm ngưỡng Ma Vân Quỷ Tự chưa?Lần đầu tiên chàng xưng hô ba tiếng Đại muội muội nghe rất tức cười, Thuần Vân Quyên đã thoáng mỉm môi cười nhưng bị bốn chữ Ma Vân Quỷ Tự làm biến mất sự vui vẻ liền. Nàng nhíu mày trả lời - Từ khi về Động Đình sơn, gia gia chưa hề bước ra cửa nửa bước, lấy đâu cơ hội chiêm ngưỡng. Tiểu ca ca hỏi vậy là có ý gì?Bạch Thiếu Hồng đưa tay ra hiệu tạm hoãn cuộc trò chuyện bởi vì lúc này Cung Tào Nghiệp đang hậm hực quát lớn - Lão mặt trắng kia, ngươi là ai mà dám xen vào phá bĩnh công việc của Cung mỗ?Thuần Ngọc Giao thoáng lộ vẻ bối rối, nhưng trấn tĩnh rất mau. Lão sửa lại bộ điệu cho có vẻ phong nhã lịch sự, thi lễ một cái - Lão mỗ họ Thuần ngoại hiệu là Tái Gia Cát, ngưỡng mộ danh tiếng của Chu Cáp Hắc Thần đã lâu, hôm nay mới có dịp diện Tào Nghiệp hơi giật mình, trầm giọng “ạ” nhỏ - Thì ra ngươi là Tái Gia Cát. Hà, ta cũng ngưỡng mộ cao danh này đã lâu, tiếc rằng hôm nay thực trái với lời giây phút, Thuần Ngọc Giao đã lấy lại bình tĩnh, ung dung hỏi lại - Các hạ nghe lời đồn như thế nào?Thực ra nếu Tái Gia Cát là kẻ yếu kém về võ công, chưa chắc Cung Tào Nghiệp đã chịu khó trả lời, có khi còn thẳng tay giết luôn để khỏi bị ngăn trở. Hiện tại qua một chiêu vừa rồi, lão ngấm ngầm kinh hãi nên mới nuốt nộ khí mà trò biết chưởng lực của họ Cung đang phát huy toàn bộ sức mạnh ào ạt công kích đến mức vách đá thành đồng cũng khó mà ngăn lại được, vậy mà Thuần Ngọc Giao xuất thủ rất hời hợt vẫn đè ép nó đánh xuống đất thì đáng gờm là phải Tào Nghiệp lạnh lẽo đáp lời - Thiên hạ đồn đãi Tái Gia Cát không bao giờ chen vào chuyện thị phi giang hồ và võ công chỉ vừa đủ hộ thân. Tất cả đều sai bét, Tái Gia Cát rất thích ngăn trở người khác và võ công cũng bí ẩn khác thường Ngọc Giao cười khì một cái, nửa châm biếm, nửa tỏ vẻ thương hại - Lão mỗ may mắn tính đúng lực và phương hướng chưởng phong nên đánh bạt được một chút, thật không dám nhận hai chữ cao siêu làm trò cười cho thiên hạ. Riêng việc cản trở cuộc giao đấu là có lý do của nhìn quanh một vòng rồi cao giọng thuyết lý - Mười mấy năm nay lão mỗ chuyên ghi chép biến sự trong giang hồ, rút ra được một bài học rất thấm thía. Đó là đa số ân oán đều bắt nguồn từ những nguyên nhân không đáng kể. Tỉ dụ như hôm nay Thượng Dương động và Hắc Chu bang là hai lực lượng rất mạnh trong giang hồ, vốn không thù không oán, chỉ vì vài câu khích bác mà đưa nhau đến chỗ mạng vong thì thử hỏi có vô lý không? Thuộc hạ, thân thích đôi bên tất sẽ tìm cách trả thù, thế là dần dần đi đến chỗ đại loạn, hao tổn nguyên khí của võ thao bất tuyệt một hồi, Thuần Ngọc Giao “hà” một cái để tiếp lời - Vì những lẽ đó, lão mỗ mắt thấy tai họa sắp xảy ra nên không sao nín nhịn được đành tổn hại đến ba chữ Tái Gia Cát. Hôm nay Bách Ảnh Tiên Tử lâm vào thế hạ phong thì ai cũng đã thấy rồi. Cung bang chủ không cần phải đuổi tận giết tuyệt. Nếu Bách Ảnh Tiên Tử không chịu phục thì cứ đưa ra lời ước hẹn hôm khác tái đấu có phải giữ được hòa khí giang hồ hay hào nghe Thuần Ngọc Giao nói một hơi đầy nhân nghĩa, nhất thời khó phản bác lại được nhưng vẫn ngấm ngầm có cảm giác bất lúc đó Cung Tào Nghiệp buột miệng cười gằn, nói đúng ý nghĩ mà mọi người đang băn khoăn - Ngươi thuyết lý nghe hay lắm nhưng cố ý bênh vực Bách Ảnh Tiên Tử rất rõ ràng. Hỏi thực ngươi quan hệ với bà ta ra sao?Thuần Ngọc Giao vẫn không đổi sắc mặt - Nghi ngờ là quyền của mọi người, lão mỗ thực sự không có quan hệ gì với Bách Ảnh Tiên Tử, chỉ vì công tâm đứng ra mà miệng ra là có nhân nghĩa, công tâm, chính đạo khiến quần hào nhao nhao la ó phản đối, có kẻ nóng nảy lập tức quát vọng ra - Con rùa ngụy quân tử rút lui đi cho người khác tranh hơn thua. Còn có giỏi thì đánh lão Cung một chưởng rồi muốn nói gì cũng sẽ dễ tin Tào Nghiệp nghe vậy không giận mà còn đắc chí cười ha hả - Phải đấy, ngươi cứ đánh trúng ta một chưởng là nói hươu nói vượn gì thiên hạ đều nghe theo mặt Thuần Ngọc Giao thoáng rung động, lão chấp tay xá một vòng - Một miệng khó mà cãi trăm lời. Chư vị quần hào đã có nhã giám muốn thưởng thức võ công của lão mỗ thì xin cung kính tuân ta ưỡm ngực đứng thẳng để lộ phong thái rất kiêu ngạo và đường hoàng - Tuy nhiên lão mỗ vốn không thù không oán với Cung bang chủ thì giới hạn tỉ thí trong ba chiêu mà thôi. Bất cứ ai thua đều phải xuống núi ngay và tuyệt đối không lấy ngày hôm nay thù hận về Tào Nghiệp vốn là kẻ rất gian hùng, chưa năm chắc phần thắng trong tay thì chưa xuất thủ bao giờ. Vì lẽ đó Hắc Chu bang mấy năm nay không gây chấn động giang hồ là vì lão ta đang ngấm ngầm sắp đặt và chiêu mộ lực lượng cho thật hùng hậu trước đã. Lời khích bác của Thuần Ngọc Giao chỉ là dò xét, chẳng ngờ cái lão Tái Gia Cát nhiễu sự này lại nhận lời mới thực phiền phức. Từ ý nghĩ bực bội đó, ác tâm của Cung Tào Nghiệp nổi lên, trong lòng tự nghĩ thầm “ta không giết được ngươi thì ăn không ngon ngủ không yên tí nào”.Ngoài mặt Cung Tào Nghiệp vẫn tươi cười như thường - Thế thì hay lắm, trước tiên ta dùng năm thành công lực gọi là nhường ngươi một bước Ngọc Giao cũng cười trả lời - Đa tạ, xin xuất chiêu lời này, cả hai ngậm miệng vận khí, song chưởng từ từ đưa lên ngực, bước chân cũng chầm chậm tiến lại gần ngoài Thuần Vân Quyên hốt hoảng la thất thanh - Gia gia...Bạch Thiếu Hồng nhanh tay bấm một cái, ngăn chặn kịp lúc, giai nhân hết sức sửng sốt quay lại hỏi nhỏ - Ta biết công lực gia gia ta không chống nổi một chiêu của Chu Cáp Hắc Thần chứ đừng nói đến ba. Tại sao Tiểu ca ca lại ngăn cản?Bạch Thiếu Hồng ghé tai nàng để trả lời, do đó mùi xạ hương trinh nữ bốc lên ngây ngất cả đầu óc. Cố gắng lắm chàng mới nói ra lời - Đại muội muội đừng vọng động, Tiểu ca ca đoan quyết thể nào gia gia cũng đánh bại họ Cung không thật sự tin tưởng, song bản tính nữ nhân mới biết yêu thương lần đầu luôn luôn chịu nhịn nam nhân. Nàng đứng một chỗ, nóng nảy quan sát, vẻ lo âu lộ hẳn ra ánh mắt chứng tỏ là một người con rất hiếu thảo. Lúc đó Thuần Vân Quyên có muốn xông ra cũng đã muộn rồi, bởi vì song phương đồng loạt quát lớn cùng một câu - Tiếp chưởng luồng kình khí ồ ạt phát xuất như nước vỡ bờ, chưa chạm nhau đã cuốn xoáy cát bụt tung lên mù mịt. Quần hào bấy giờ mới bật ngửa vì hoảng sợ. Hóa ra song phương đều nói với nhau bằng chuyện nhân nghĩa, vậy mà ngay chiêu đầu đã dốc toàn lực liền, đúng là bà già gặp kẻ cắp chẳng Bạch Thiếu Hồng có nhận xét khác hơn, miệng kêu thất thanh “ối chà” rất to. Bàn tay nắm lấy tay Thuần Vân Quyên rung lên thấy rõ, chứng tỏ có sự chấn động không tầm thường tí vậy giai nhân lo âu hỏi dồn - Tiểu ca ca nhận ra điều gì vậy? Có phải gia gia của muội thất thế rồi phải không?Bạch Thiếu Hồng mãi chăm chú quan sát tiếp diễn nên chỉ trả lời ngắn gọn - Trái lại thì đúng Vân Quyên không cần hỏi tiếp, ngay lúc đó hiện trường vang lên một âm thanh “ầm” dữ dội khó mà tả được. Trong đám mịt mù cát bụi, thân hình bệ vệ của Cung Tào Nghiệp bay ngược ra ngoài như diều đứt dây, khiến toàn bộ quần hào đều kinh hoảng vô tả. Tứ đại Hộ pháp của Hắc Chu bang còn kinh hoảng gấp mấy lần người khác, nhưng phản ứng rất nhanh lẹ. Cả bốn đồng loạt lạng người một cái, phân tách thành hai công việc. Hai lão đưa tay hứng đỡ thân hình Bang chủ không để rơi xuống đất, sau đó sẽ phụ trách săn sóc luôn. Còn lại hai lão dùng thân hình chặn ngay đường, bốn chưởng đưa lên ngực đề phòng Thuần Ngọc Giao bồi chưởng tiếp hiểu tại sao lão Tái Gia Cát không truy sát mà lại đứng ngẩn người ra chép miệng hoài, tiếc rẻ điều gì riêng Bạch Thiếu Hồng có vẻ vui mừng, nhếch miệng cười khẽ - Ngươi học lóm chưa đến nơi đến chốn, dễ gì phát huy hết sức mạnh của nó nhiên Thuần Vân Quyên biết ngay chàng phê bình gia gia nhưng một phần khó mở miệng hỏi, một phần đang ngơ ngác vì kết quả quá bất ngờ, đành nín nhịn chờ đợi lúc khác. Trong lòng nàng xáo động hàng trăm tư tưởng thắc mắc, từ những cử chỉ khác lạ của lão gia gia cho tới võ công thượng thừa rất bất thường do đâu mà có, chẳng thể nào giải đáp cho minh ra Cung Tào Nghiệp vẫn dùng chiêu “Lôi Tòng Điện Khởi” như lúc đã bại Bách Ảnh Tiên Tử. Lão đinh ninh thể nào cũng đánh hộc máu đối phương là ít. Chẳng ngờ song chưởng của Thuần Ngọc Giao một Âm một Dương chính là hai chiêu trong Càn Khôn Huyền Cơ mà Bạch Thiếu Hồng vừa giảng giải cho Thuần Vân Quyên nghe. Thương Sơn ngày đầu tháng chạp không có tuyết rơi, nhưng gió Bắc thổi về khiến bầu trời luôn luôn âm u rét lạnh. Ngoài sự nhộn nhịp của giang hồ hảo hán ồ ạt kéo về dự khán náo nhiệt, chẳng có biến cố gì xảy ra Dương động từ ngày đại bại ở Linh Phương am đã giữ kín hành tung, bắt động hoàn toàn. Vùng này cũng bị ảnh hưởng Hắc Chu bang đương nhiên số cao thủ có thêu con cóc đen ở góc áo đi lại rất nhiều, song tuyệt đối không gây ra đụng chạm với các hảo hán giang hồ. Đối phương không ra mặt, Bạch Thiếu Hồng và Đông Môn Hóa cũng yên lặng ẩn mình, một phần mãi lo đón tiếp Tái Gia Cát Thuần Ngọc Giao và giai nhân theo lời ước hẹn đến tham Môn Hóa đã biết Bạch Thiếu Hồng và Thuần Vân Quyên cố tâm để ý đến vị tiền bối kiến văn rộng rãi nhưng dò xét mãi vẫn không tìm ra tí gì nghi ngờ nào. Ông ta đâm ra hồ nghi cả hai bị ấn tượng nên dần dần bỏ qua, giao du với Thuần Ngọc Giao rất thân mật. Trong những ngày trước đó có lần Đông Môn Hóa cười nói - Lão huynh chuyên ghi chép các đại sự võ lâm nhưng lần này chắc chắn sẽ thiếu sót đó. Bách Ảnh Tiên Tử là ai không rõ, Hạ Âm Quái Thư Sinh cũng không biết lai lịch thì lấy gì ghi chép?Đột nhiên mắt Tái Gia Cát thoáng lên một ánh dữ tợn, ngay lập tức tắt liền, khiến Đông Môn Hóa tưởng là mình hoa Ngọc Giao trầm tư gật đầu - Chính vì thế mỗ mới tới đây dự khán, nếu không ghi chép được tí gì thì thanh danh Tái Gia Cát bỏ trôi theo dòng nước ta bưng chung rượu uống cạn, đột ngột “ủa” một cái - Đông Môn lão huynh hỏi như thế chắc đã biết Hạ Âm Quái Thư Sinh là ai rồi, có thể kể sự thật cho mỗ nghe được không?Đông Môn Hóa cười tít mắt đã toan nói toạc ra tên Bạch Thiếu Hồng và việc chính mình phụ trách treo cái bảng thách chiến nhưng lại nhớ ánh mắt vừa rồi của lão nên trong lòng cũng thoáng chút nghi ngại nên cười giả lã trả lời - Thuần lão huynh đoán việc như thần, nhưng để sau khi hẹn ước kết liễu, mỗ kể rõ cũng không mạo Thuần Ngọc Giao có vẻ nôn nóng - Kể trước kể sau cũng là kể, sao lão huynh ỡm ờ với mỗ làm chi, tiện đây được biết thì ngày đôi bên giao đấu mới thấy hứng thú Môn Hóa đã hơi xiêu lòng, tuy vậy cũng nói bừa một câu - Nếu Thuần lão huynh nôn nóng muốn biết thì để ngày mai đi, đợi mỗ trao đổi với Bạch tiểu tử vài câu trước đâu Thuần Ngọc Giao đùng đùng nổi giận đập bàn đánh “bốp” một cái, gằn giọng nói - Cái gì cũng do Bạch tiểu tử thì lạ khi Đông Môn Hóa ngẩn người vì kinh ngạc thì Thuần Ngọc Giao giận dữ bỏ ra ngoài phố luôn. Lão đại hiệp cười khổ lẩm bẩm - Đúng là bọn hậu bối có mắt tinh đời thật. Đây là lần đầu tiên ta thấy rõ tính tình của họ Thuần khác hẳn với lời đồn đãi bao nhiêu năm chừng nửa khắc thời gian, Thuần Ngọc Giao đã quay lại xin lỗi, cười nói rất cỡi mở, nên Đông Môn Hóa không tiện nói rõ việc này cho Bạch Thiếu Hồng ngờ đâu vạ sát thân rình rập trên đầu mà không tối hôm trước ngày giao đấu, gió Bắc thổi mây đen về khiến đêm nguyệt tận càng thêm tăm tối ghê Thiếu Hồng lấy cớ sắm thêm y phục, thực ra sửa soạn một chỗ cất dấu đồ cãi trang ngày hôm người thấy trời lạnh liền bày tiệc rượu ra ăn uống, được nửa chừng thì có chuyện xảy cửa sổ đột nhiên có một lão già hiện ra vừa cười vừa gọi - Đông Môn Hóa, ái nữ ngươi nhắn vài lời, ngươi có muốn nghe không?Đông Môn Hóa như bị sét đánh, giật bắn người lên, quát hỏi luôn hai câu - Cao nhân nào muốn đùa giỡn lão mỗ đó? Tiện nữ ở đâu mà nhắn nhủ được?Lúc đó lão già bí mật đã biến mất nên Đông Môn Hóa toan vọt mình đuổi theo, Thuần Ngọc Giao vội vàng ngăn can - E rằng dữ nhiều lành ít, lão huynh không nên vọng động Vân Quyên cũng góp tiếng khuyên can - Người ta ở trong tối, mình ngoài sáng, rất bất lợi. Vả lại không dám công khai gặp mặt tất là người có ý đồ không tốt nghe tới tin ái nữ thì đời nào Đông Môn Hóa chịu bỏ qua, nên cương quyết nói mau - Đây là việc riêng tư, nhân vật kia không muốn tiết lộ trước mặt nhị vị, lão mỗ dù có chết cũng phải đi một Ngọc Giao khẳng khái đứng lên - Đã thế lão mỗ cũng chẳng nề việc võ công kém cõi, cùng đi với lão huynh Môn Hóa lắc đầu từ chối - Lão mỗ thành thật cám ơn thịnh tình của lão huynh nhưng đây là việc riêng tư, lão mỗ đi một mình được để ai mở lời can thiệp nữa, Đông Môn Hóa nói xong lập tức vọt mình qua cửa sổ đuổi theo liền. Ông ta chẳng sợ lạc dấu bởi vì lão già bí mật di chuyển rất thong thả về hướng ngoại vi thành. Đông Môn Hóa vừa đuổi theo vừa vận khí hô lớn - Cao nhân dừng bước đi, ở đây nói chuyện cũng chẳng có ai nghe Đông Môn Hóa kêu gọi, lão già bí mật ung dung sãi bước, thoạt thấy rất chậm chạp, vậy mà hơn một khắc sau Đông Môn Hóa mới đuổi kịp. Vì dùng tận sức lực nên khi còn cách nhân vật bí mật chừng năm sáu bước, Đông Môn Hóa hổn hển nói lớn - Nếu cao nhân không chịu dừng bước thì lão mỗ mạn phép quay về đó hai người đã đi sâu vào một khu vườn hoang cây cối rất tiêu điều. Lão già bí mật chợt xoay lại trầm giọng trả lời - Thôi được, ngươi ngại ngùng thì nói chuyện ở đây cũng Môn Hóa cực kỳ mừng rỡ, chăm chú quan sát xem nhân vật này là ai nhưng bóng tối che phủ gần hết không sao nhận diện nổi. Lão đại hiệp ít có hy vọng nhân vật này sẽ tiết lộ thân phận, tuy vậy theo phép xã giao, lão vẫn nghiêng thân hỏi trước - Lão mỗ là Đông Môn Hóa, có lẽ cao nhân đã biết rồi, xin được thỉnh giáo cao danh được không?Không ngờ lão già bí mật gật đầu liền - Ta mặc áo màu Lam, ngươi cứ gọi ta là Lam Sắc Công là Môn Hóa rùng mình một cái, chẳng thể tưởng tượng tới mình lại hội ngộ với thuộc hạ Bách Ảnh Tiên Tử. Tuy vậy ông ta xoay chuyển đầu óc nghĩ rằng biết đâu lão Lam Sắc Công không bằng lòng việc chủ nhân bắt giữ ái nữ của mình nên động tâm giúp đỡ thì đúng là gặp nước trong cơn khát. Đông Môn Hóa nghiêng đầu “ạ” một cái - Thì ra là một trong Thất Sắc Công của Thượng Dương động, chẳng hay có điều chi chỉ giáo?Lam Sắc Công thong thả gật đầu - Đông Môn cô nương hiện giờ được chủ nhân ta rất trọng vọng, thậm chí còn truyền thụ võ công cho nữa. Mà tương lai có khi kế vị, thân phận cao hơn cả ta Môn Hóa bàng hoàng như kẻ mất hồn, la lên nho nhỏ - Thật vậy sao, khó tin Sắc Công cười khẩy, trợn mắt trả lời luôn - Sao lại khó tin, Đông Môn cô nương nhờ ta nhắn với ngươi một lời là “trước sau gì cũng là người nhà, không nên chống đối Thượng Dương động nữa”.Đông Môn Hóa loạn xạ cả đầu óc vì bán tín bán nghi, nhưng vẫn cố gượng cãi lại - Lão mỗ có làm điều gì chống đối Thượng Dương động đâu? Những lần đụng chạm trước kia là lẽ tự nhiên của người mất ái nữ vậy Sắc Công lắc đầu cười ghê rợn - Miệng lưỡi lắm. Ta không nói những việc qua, hiện tại Đông Môn cô nương thừa biết ngươi đang ngấm ngầm tìm đủ mọi cách chống đối Thượng Dương động Môn Hóa hơi kinh hoảng, chống chế rất yếu ớt - Ngươi vu oan thì phải có chứng cớ chứ?Lam Sắc Công khịt mũi cười châm biếm - Chẳng biết ngươi tự nhiên kiếm đâu ra tên súc sinh gọi là Hạ Âm Quái Thư Sinh gì đó rồi xúi bẩy hắn khiêu chiến với chủ nhân ta, không đáng là chứng cớ ư?Đông Môn Hóa hơi yên tâm bởi vì câu nói này chứng tỏ Thượng Dương động hoàn toàn không biết rõ sự thật. Đầu óc lão chợt lóe lên một tia sáng, bèn lợi dụng dò xét ngược lại - Sai rồi, người nào tố cáo ta có quan hệ với Hạ Âm Quái Thư Sinh thực hồ đồ, Thượng Dương động vịn vào đó tin được sao?Đột nhiên Lam Sắc Công cất tiếng cười sằng sặc một hồi, nửa như châm chọc, nửa kiêu ngạo - Nói thực cũng chả sao, cái tin này do chính miệng Thuần Ngọc Giao nói ra, có tin được không?Giống như bị chùy sắt đập trúng đầu, Đông Môn Hóa chết lặng cả người, thần trí cực kỳ rối loạn. Lão đại hiệp không thể ngờ Tái Gia Cát là một người nổi tiếng chính trực lại đi thông đồng với bọn ác ma. Sau nổi sửng sốt là một cảm giác kinh hoàng ập đến bởi vì Lam Sắc Công đã dám nói ra thì tính mạng mình chỉ còn hai con đường mà thôi. Hoặc đầu phục Thượng Dương động, làm tay sai uy hiếp giang hồ hoặc là phải chết để diệt như Lam Sắc Công đoán ra ý nghĩ của Đông Môn Hóa, chầm chậm cất tiếng khuyên bảo - Ái nữ của ngươi đã là người của Thượng Dương động, ngươi đầu phục là đúng lắm rồi, phân vân ích gì đâu?Đông Môn Hóa để mặc lão thuyết phục, đầu óc lão mãi miết xoay chuyển tìm kế hoạch thoát thân cho vẹn toàn. Hiện tại mới có một mình Lam Sắc Công thì còn dễ, chậm tí nào, đồng bọn của lão xuất hiện thêm thì phiền phức. Vì vậy Đông Môn Hóa vái chào một cái - Đại sự không thể một giây một phút mà quyết định được ngay. Xin cáo biệt, ngày mai lão mỗ sẽ hồi xong, Đông Môn Hóa cấp tốc đề khí vận công, lão lộn người trở lại rồi tính xoay người chạy luôn. Trong lúc lơ lững, lão đại hiệp vẫn không rời mắt khỏi Lam Sắc Công. Rõ ràng không thấy đối phương tỏ ra muốn đuổi theo mình thì đã mừng đâu thân hình chưa kịp ổn định đã nghe có tiếng quát trầm - Trở lại thời với tiếng quát là một lực âm nhu đánh tới. Tuy nó không mạnh mẽ nhưng liên miên đè ép bắt buộc Đông Môn Hóa phải xuất kình lực chống lại. Chỉ nghe “bộp” một tiếng trầm ổn, Đông Môn Hóa phải liên tiếp lùi lại ba bước, trước mặt thêm một bóng đen âm thầm xuất sau, Lam Sắc Công thong thả cười nhẹ - Đông Môn Hóa, tứ phương tám hướng đều có người của Thượng Dương động mai phục, ngươi không trả lời dứt khoát thì đừng hòng toàn mạng trở nhiên Đông Môn Hóa biết đây chẳng phải là dọa nạt suông, vì vậy chầm chậm xoay người hỏi lại - Nếu ta bằng lòng đầu phục, liệu có thong thả trở về không?Lam Sắc Công mau mắn gật đầu - Được lắm, bọn ta đã chú ý đến tên tiểu tử họ Bạch rồi đó, ngươi trở về theo dõi nhất cử nhất động của hắn thì càng tốt chứ Môn Hóa thoáng có quyết định trong nhắt mắt, lão cung kính đáp luôn - Muốn bảo toàn cái thân già này, lão mỗ đành phải chịu phục vậy. Bây giờ phát thệ ra sao?Lam Sắc Công bật cười hô hố - Không cần đến thủ tục giả nhân giả nghĩa ấy đâu. Ngươi cứ nói rõ lai lịch và hành tung của Hạ Âm Quái Thư Sinh là coi như đã có công đầu đối với Thượng Dương động đi quẩn lại vẫn là việc này, chứng tỏ Bách Ảnh Tiên Tử rất sâu sắc, dù chưa nhận rõ là Bạch Thiếu Hồng vẫn lưu ý kỹ lưỡng đến chàng. Trong lòng bối rối, Đông Môn Hóa lập lại câu nói vừa rồi - Lão mỗ đã ưng thuận thì quyết không thay lời, nhưng việc trả lời thì xin để ngày mai được không?Lần này Lam Sắc Công không thèm nói nữa, chỉ sầu mặt lắc đầu khiến Đông Môn Hóa biết ngay không xong. Đột nhiên hùng tâm tráng khí thuở thiếu thời trổi dậy, lão đại hiệp cười ha hả - Tiên lễ hậu binh để tỏ lòng kính trọng Thượng Dương động mà thôi, Đại Lực Thần Chưởng này muốn đi muốn ở chẳng ai bắt ép được bao ta biết rằng tứ phía đều có mai phục, con đường tốt nhất là vượt qua Lam Sắc Công mới thoát thân được. Không ai ngờ là đối phương sẽ cướp đường bỏ chạy nên chắc chắn sẽ có ít cạm bẫy hơn cả. “Vào cửa chết tìm lẽ sống” chính là trường hợp này đó vừa dứt lời, Đông Môn Hóa đột ngột sử song chưởng dùng chưởng “Tam Sơn Hủy Phá” lợi hại nhất trong pho Đại Lực thần chưởng. Loại chưởng này tương tự như Giáng Long chưởng của Thiếu Lâm, tức là dùng sức chưởng công phá trực tiếp, không cần tới sự ảo diệu. Trong trường hợp cướp đường thoát thân thật là lợi hại vô cùng. Vì vậy Lam Sắc Công không khỏi giật mình kinh hãi lớn tiếng quát trầm - Ngươi...Chưa hết một tiếng quát, chưởng lực của đối phương đã ồ ạt xô đến như nước vỡ bờ. Chân khí cô đọng cứng rắn như tường đồng vách sắt và bao phủ cả một phạm vi rộng lớn nên Lam Sắc Công đành phải cấp tốc vận khí lên chống đỡ trực diện. So về ảo diệu thì Đông Môn Hóa không sao bằng Huyết Trảo của Lam Sắc Công nhưng hiện tại, sự thâm hậu lão có phần lất lướt đó sau khi nghe “ầm” một tiếng như trời long đất lỡ, đã thấy Lam Sắc Công lão đảo bước chéo về một bên. Đây chính là cơ hội duy nhất nên Đông Môn Hóa mau lẹ quát lớn - Đỡ thêm một chưởng nữa coi ra hai tay ông ta chỉ là hư thế, toàn bộ chân khí cấp tốc dồn xuống hạ bàn lách người qua khoảng trống mau hơn chớp Sắc Công mắt thấy địch thủ lướt qua người mình thì rất kinh hãi, tuy vậy phản ứng không tầm thường chút nào. Chưa kịp hồi khí trở lại Đan Điền, lão ác ma vẫn đưa tay chộp nhẹ vào hông Đông Môn Hóa một cái. Dĩ nhiên cái chộp này khí lực rất yếu nhưng nếu để nó chạm vào huyệt Chương Môn hay Đối Mạch cũng sẽ có hiệu lực làm mất cân bằng cơ thể. Mất cân bằng có nghĩa là thân pháp sẽ chậm lại một vài tích tắc, vừa đủ Lam Sắc Công kịp vận khí đuổi đó Đông Môn Hóa vẫn tiếp tục lao người về phía trước, tay phải dùng một thế rất đẹp gọi là “Kim Ngư Bái Vĩ”. Lam Sắc Công không kịp vận khí đã đành, Đông Môn Hóa có bao nhiêu lực đều dồn cả xuống đôi chân nên thế đánh của cả hai đều hời hợt không có tí chân khí nào bảo vệ. Vì vậy sự đụng chạm giữa hai da thịt nghe phát ra một tiếng “bốp” nho nhỏ, cả hai đồng loạt kêu lên đau ngón tay đôi bên gần như muốn gãy tan các khớp xương, đau nhức đến mức buông thỏng xuống ngay lập tức. Song phương đều bị chấn thương ngón tay nhưng Đông Môn Hóa lợi thế hơn bởi đôi chân đang chạy. Tiếng kêu la đau đớn hãy còn âm vang thì thân hình Đông Môn Hóa đã lướt đi hơn trượng, chỉ tích tắc nữa sẽ biến vào bóng đêm mất nhiên trong bóng tối có tiếng cười lạnh vang ra, âm thanh cao và trong chứng tỏ đó là nữ nhân. Lập tức Đông Môn Hóa kêu “hự” một cái, thân hình đang lướt đi bỗng đứng cứng lại như hóa đá. Ông ta chỉ bị khống chế mấy huyệt đạo trọng yếu trước ngực như Linh Khư, Ngọc Đường, Thần Tàng nhưng vẫn còn kêu la được như thường - Ngươi... ngươi là ai?Ngay lúc đó, một ánh đuốc lập lòe sáng lên soi rõ diện mạo người đó có một tấm khăn mỏng phất phơ, chính là Bách Ảnh Tiên Tử chứ không sai. Bà ta nắm chặt ngực Đông Môn Hóa lạnh lùng quay sang quát mắng Lam Sắc Công - Ta biết ngay bọn ngươi vô dụng nên không yên tâm tí nào, quả nhiên suýt nữa đã hỏng việc mất đó ba bốn tên thuộc hạ và Lam Sắc Công đã chạy lại, tất cả đều cúi đầu hô to - Thuộc hạ biết tội, xin Tiên Tử dung khi bọn ác ma đối đáp, Đông Môn Hóa cứ nhìn sững diện mạo lờ mờ của Bách Ảnh Tiên Tử một cách sửng sốt vô cùng. Nhờ đứng gần bên và ngọn đuốc hắt chéo ánh sáng nên Đông Môn Hóa nhất thời có thể nhận ra được vài nét quen thuộc và thân thiết. Bách Ảnh Tiên Tử chợt quay lại nhận ra nét mặt sững sờ của Đông Môn Hóa liền biến sắc hỏi nhanh - Ngươi nhìn cái gì vậy?Đông Môn Hóa tự nhiên như người sốt rét, rung giọng thất thanh la lên nho nhỏ - Ngươi là... ngươi là... Tô...Thân hình của Bách Ảnh Tiên Tử cũng tự nhiên rung động bần bật, bà ta quát lớn để át lời - Không xong, ngươi đã nhận ra ta thì phải chết để giữ bí Môn Hóa nhăn nhó rất kỳ lạ, nửa như vui mừng nửa tủi hổ lại có vẻ phẩn uất lẫn ngạc nhiên, thật khó mà tả được. Ông ta ấp úng gào lên - Chẳng lẽ bao nhiêu năm thân thiết mà ngươi...Không dám để Đông Môn Hóa nói hết lời, Bách Ảnh Tiên Tử vận khí đẩy mạnh một cái cùng với tiếng quát lạc giọng - Im nhiên với kình lực quá mạnh như vậy, Đông Môn Hóa có muốn không tuân theo cũng không xong. Ông ta chỉ “hự” lên một tiếng tắc nghẹn rồi đổ ngửa về phía sau như cây chuối bị đốn gốc. Trong bóng tối chẳng ai thấy nổi, máu huyết ộc ra như thế nào, nhưng ngay lập tức khoảng vườn hoang ngộp tràn mùi tanh tưởi. Đông Môn Hóa, Đại Lực Thần Chưởng tội nghiệp vĩnh viễn im lặng mãi mãi, mang theo điều bí mật về Bách Ảnh Tiên Tử xuống tuyền Ảnh Tiên Tử sau khi hạ thủ xong Đông Môn Hóa, đột nhiên thần trí trở nên hoảng loạn, vừa dậm chân bức tóc, vừa la lên những tiếng quái dị chẳng ai hiểu nổi - Ta giết lão rồi ư... đáng lẽ... bao nhiêu lâu... sau lại tàn nhẫn thế được. Phải rồi... không giết lão không xong... hà hà... hôm nay thực là quá...Tất cả bọn thuộc hạ Thượng Dương động đều sửng sốt đến chết cứng cả người, tên nào cũng há hốc mồm vì kinh hoảng. Riêng Lam Sắc Công cố trấn tĩnh cất tiếng nho nhỏ - Tiên Tử đã mệt lắm rồi, hãy về nghỉ ngơi chút Ảnh Tiên Tử nghe tiếng nói thì dịu lại đôi chút, ngẩn người lẩm bẩm - Phải đó, ta phải nghỉ ngơi để ngày mai còn hạ sát cái tên Hạ Âm gì gì đó, chẳng cần phải điều tra chi cho mệt ta không dùng khinh công vọt người như mọi khi mà uể uải bước dần vào bóng tối, chứng tỏ sự chấn động thần trí vừa rồi vẫn còn tác động tê liệt đến gân Sắc Công và đám thuộc hạ không dám kinh động, lặng lẽ cúi đầu chờ đợi nữ chủ nhân đi khuất rồi mới rút nhiên ngay lúc đó có tiếng gọi mơ hồ vọng lại - Tiền bối ở đâu hãy trả lời Sắc Công giật mình hạ giọng nói nhỏ - Tiểu tử họ Bạch đi kiếm Đông Môn Hóa đó, mau mau mang xác lão phi tang đuốc lập tức được thổi tắt, hai tên thuộc hạ lẹ làng ôm xác Đông Môn Hóa cùng đồng bọn lặng lẽ biến vào bóng vườn hoang vừa trở về với vẻ hoang vắng ban đầu thì vừa vặn Bạch Thiếu Hồng chạy mau đến. Chàng đột ngột ngửi thấy mùi máu tanh thì kinh hãi kêu lên “ối chà”, cấp tốc lấy đá quẹt lửa lên quan sát. Tuy chỉ là vài tia lửa nhỏ nhưng nhãn lực của chàng rất tinh nhạy nhờ đó mà thấy ngay ngọn đuốc vất chỏng trơ trên mặt Thiếu Hồng thầm kêu khẽ trong bụng, “nguy rồi”, rồi lấy ngay mồi lửa châm vào ngọn đuốc. Có ánh sáng đương nhiên chàng nhận ra vũng máu và dấu vết người ngã xuống nên buột miệng la hoảng - Chắc là Thượng Dương động đã phát hiện ra việc liên quan giữa lão tiền bối với cuộc giao đấu ngày mai nên mới ra tay hạ thủ lại than dài “hỡi ôi” trước khi lẩm bẩm tiếp - Dù sao đây cũng là lỗi của ta đẩy lão tiền bối vào cõi chết. Bạch Thiếu Hồng này quyết sẽ trả thù này cho vong hồn tiền bối được ngậm cười nơi chín chợt chàng nhận ra trên nền đất có mấy chữ ngoằn ngoèo và mờ mờ rất khó đọc. Vốn rất thông minh, chàng ước lượng vết người nằm với những chữ này thì biết ngay là của Đông Môn Hóa viết ra. Trước khi đi vào cõi chết, lão đại hiệp còn cố gắng viết thì tất nhiên phải là điều bí mật cực kỳ trọng đại. Vì vậy, Bạch Thiếu Hồng vội vàng đưa ngọn đuốc sát xuống xem Thiếu Hồng may mắn xuất thân từ nhà nho học nên tuy nét chữ chẳng ra hình thù gì cũng có thể đọc được bốn chữ “Tái Phản Tô Phụ...” Chữ thứ năm mới có một nét sổ ngang là dừng hẳn khiến Bạch Thiếu Hồng phải trầm ngâm lâu lắm mới quyết đoán đó là chữ Nhân gồm hai nét mà kết lại là năm chữ “Tái Phản Tô Phụ Nhân” cũng chẳng có ý nghĩa gì, chàng đành thở dài trở về khách điếm bàn soạn với Thuần Ngọc Giao. Khi nghe câu chuyện này, họ Thuần hơi thoáng biến sắc nhưng lúc đó Bạch Thiếu Hồng đang thương tâm nên không để ý Thuần Vân Quyên là một người cực kỳ tinh minh có nhận ra thái độ khả nghi này, rốt cuộc cũng bỏ qua bởi vì lòng kính trọng phụ thân không cho phép nàng vặn hỏi. Cả ba bàn soạn hàng nửa giờ mà không tìm ra ý nghĩa liền chia tay nhau đi ngủ để ngày mai đăng trình lên Hồng Lô Bình Đài dự khán náo nhiệt. Truyện Huyền Huyễn Huyền Huyễn Huyền Huyễn Full / Huyền Huyễn Hay Ký hiệu truyện Đang cập nhật Full Hot Overgeared Thợ rèn huyền thoại Dong Wook Lee Chương 1809C1809 Truyền kỳ chiến thần Skyhero Chương 2869C2869 Bách luyện thành thần Ân Tứ Giải Thoát Chương 3628C3628 Phong thần châu Oa Ngưu Cuồng Bôn Chương 1014C1014 Thần y vương phi Vương gia tránh ra Sủng Phi Chương 1948C1948 Vũ luyện điên phong Mạc Mặc Chương 2904C2904 Cuộc đổ bộ của Pokemon Hàm Ngư Huấn Luyện Gia Chương 296C296 Nhật ký tiểu hoà thượng ở thành phố Quả Táo Độc Mà Công Chúa Cắn Chương 507C507 Tam sinh tam thế bộ sinh liên Đường Thất Công Tử Chương 38C38 Con đường bá chủ Akay Hau Chương 800C800 Uông Xưởng Công Bình Bạch Huynh Chương 1619 C1619 Hệ thống hắc khoa kỹ quán nét Nghịch Thủy Chi Diệp Chương 329C329 Siêu thần cơ giới sư Tề Bội Giáp Chương 297C297 Tam thốn nhân gian Nhĩ Căn Chương 885 C885 Ấn Công Đức Thanh Sam Yên Vũ Chương 709 C709 Không tin tà Thanh Khâu Thiên Dạ Quyển 2 - Chương Nữ hoàng la hét Ngân Phát Tử Ngư Nhãn Chương 44-2C44-2 Nguyên tôn Thiên Tàm Thổ Đậu Chương 1499C1499 Tuyệt thế vũ thần Tịnh Vô Ngân Chương 2501C2501 Lang vương sủng thiêp Ngạn Thiến Chương 144C144 1 2 3 4 5 6 21 Chuyển nhanh tới trang Từ Nhạc Dương đi đến hang Tý Ngọ đường không xa lắm. Nơi đây là một thắng cảnh lại gần với Hương Tích Tự nên thường có khách nhàn du đi lại hoài. Riêng năm nay số người tới hang Tý Ngọ càng đông hơn bởi vì năm nay là năm Giáp Tý, đứng đầu trong Thập nhị chi. Khởi nguyên thập nhị lấy lý do này hỏi các bốc sư tướng số thì họ sẽ phì cười ngay, năm nào chả là năm dù Giáp Tý có tốt đến mấy vẫn không thay đổi được số mạng của con lại hà cớ gì phải là năm Giáp Tý mới đi du ngoạn. Đối với võ lâm giang hồ thì năm Giáp Tý ở hang Tý Ngọ lại khác hẳn, nó có tầm quan trọng đặc biệt chỉ sáu mươi năm mới xảy ra một là ngày rằm tháng tám ở Ma Vân Thiên hang Tý Ngọ về hướng tây chừng năm dặm có một vách đá đen bóng sừng sững như một bức quỷ thành trên trăm trượng và chạy dài mấy dặm. Ở đây quanh năm sương khói mờ ảo, cảnh đẹp tuyệt trần, nhưng ngoài ra hoàn toàn không có gì khác lạ. Email Website Fanpage

truyen ma anh huyen co